|
Hiểu về trái tim
Lòng can đảmMột bé gái mắc phải một căn bệnh nguy hiểm và rất hiếm gặp. Cơ hội được cứu sống duy nhất của cô bé là cần được truyền máu của cậu anh trai năm tuổi – cũng mắc phải căn bệnh ấy nhưng diệu kỳ thay, cậu bé lại sống được nhờ cơ thể đã tự sản sinh được một loại kháng thể chống lại căn bệnh đó. Bác sĩ giải thích điều đó với anh trai của cô bé, và hỏi cậu có sẵn sàng truyền máu để cứu em gái mình hay không. Cậu bé do dự trong giây lát, rồi hít thở thật sâu và nói: “Cháu đồng ý nếu điều đó sẽ giúp em cháu có thể khỏe lại được!”. Khi đang truyền máu, hai anh em nằm trên hai chiếc giường gần nhau. Cậu bé mỉm cười khi nhìn thấy đôi má em gái mình bắt đầu lấy lại được sắc hồng. Rồi gương mặt cậu anh tái đi và nụ cười tắt dần. Cậu nhìn bác sĩ, giọng run run hỏi: “Cháu sắp chết rồi phải không? Bác sĩ cố gắng cứu sống đứa em gái thân yêu của cháu nhé!”. Cậu bé ngây thơ ấy đã hiểu nhầm lời vị bác sĩ, cứ ngỡ rằng cậu sẽ phải cho em gái tất cả máu của mình để cứu em. - Dan Millman Lòng can đảm giúp chúng ta chống lại nỗi sợ hãi, tìm cách khống chế nó, chứ không phải trốn tránh nó. - Mark Twain Nguồn: Sưu tầm Nếu con có thể sống sót, phải nhớ rằng mẹ rất yêu con!Một phụ nữ trẻ đã hy sinh thân mình để che chở và bảo vệ đứa con nhỏ của cô trong trận động đất kinh hoàng ở Nhật Bản hồi tháng 3. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: “Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”. Câu chuyện xúc động này đang lan truyền khắp thế giới mạng, khiến nhiều người phải thán phục trước tình mẫu tử thiêng liêng và tinh thần dũng cảm của người Nhật. Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô. Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết. Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên sung sướng: “Một đứa bé! Có một đứa bé!”. Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên. Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: “Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”. Chiếc điện thoại di động đã được truyền từ tay người này sang tay người khác. Tất cả những ai đã đọc mẩu tin đều không ngăn nổi dòng nước mắt: “Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”. Nguồn: Sưu tầm Lời tỏ tình không lãng mạnDường như tình yêu đầu tiên lại làm con mệt mỏi. Con loay hoay với những thứ váy áo mà con vốn không thích mặc. Bực bội với đôi mắt một mí “hàng độc” của mình. Bố thấy con buồn nhiều hơn là vui, con không tự tin khi là mình nữa. Đúng là thật dễ để “quyến rũ” một người, nhưng thật khó để người ấy biết rằng ta không hoàn hảo. Bố và mẹ đã yêu nhau được gần 30 năm. Mẹ từng là một cô gái được nhiều người để ý, mẹ đẹp và học giỏi. Nhưng tại sao mẹ lại chọn bố, một người không có gì đặc biệt? Có lần mẹ nói rằng, duy nhất bên bố, mẹ có thể biểu diễn điệu cười “khủng khiếp” của mẹ. Bởi mẹ biết bố yêu nụ cười ấy. Mẹ tự ti vì đôi bàn chân của mình, và vẫn thường đi những đôi giầy kín mu bàn chân. Nhưng bên bố, mẹ có thể cởi bỏ những đôi giầy cao gót rất điệu của mình và thu cả 2 chân trần lên ghế. Bên bố mẹ có thể thực sự là mẹ, trên từng milimét vuông. Đó chính là sự tin cậy. Niềm tin cậy tạo nên bầu không khí an toàn để những tình cảm thân mật, âu yếm nảy sinh. Và những người yêu nhau có thể giao phó vào tay nhau cả quá khứ, hiện tại và tương lai của mình. Con có thể phải lòng 1 người con không tin cậy, nhưng thật khó mà có thể chung sống với họ. Trong tình yêu, con phải được thật là mình. Mặc cho tất cả những mưu mẹo nho nhỏ chúng ta vẫn thử và có thể gây ấn tượng được với người ta yêu trong buổi ban đầu hò hẹn, thì tình thân mật gắn bó lại dựa trên những gì mà những người yêu nhau biết về nhau. Người ấy cần phải biết cái tôi thực của con – con như thế nào khi con mệt mỏi, tức giận, nản lòng, phấn chấn. Người ấy phải yêu con như con vẫn thế, chứ không phải yêu cái hình ảnh hoàn hảo mà người ấy hi vọng có ở nơi con. Con đã xem phim Nhật ký tiểu thư Jones rồi, đúng không? Có một cảnh mà Mark Darcy nói với “tiểu thư” Jones rằng “Anh thích em, như em vẫn vậy”. Và cô ấy hoàn toàn bị chinh phục. Tại sao lại có thể có một phản ứng mạnh như vậy cho một câu “tỏ-tình-không-hề-lãng-mạn”? Bởi vì Mark nói với cô ấy rằng anh ta thật sự nhìn cô ấy và anh ta yêu những cái anh ta nhìn thấy. Anh ta không nói anh thích cô ấy gầy đi mười cân, ăn mặc cho lịch thiệp hơn chút nữa hay xinh hơn 1 chút. Anh thích cô ấy như cô ấy vẫn thế, vô điều kiện. Cô ấy không cần phải cố gắng để gây ấn tượng với anh ấy, bởi Mark thực sự bị gây ấn tượng rồi. Sự tin cậy không thể tự nhiên mà có, dù đó là 2 người yêu nhau say đắm. Nó cần nhiều thời gian và nỗ lực. Hãy lắng nghe cậu ấy, tôn trọng cậu ấy cũng như ý kiến của cậu ấy, và chấp nhận cậu ấy như cậu ấy vẫn vậy. Và con sẽ được đền đáp công bằng. Giống như mẹ đã yêu bố như bố vẫn vậy. Biết mình được yêu vì con người thực của mình sẽ khiến con cảm thấy tình yêu thật sự là chốn thiên đường, nơi mà con có thể từ bỏ mọi “vũ khí”. Nó cho phép con được thực sự là mình mà không hề phải lo sợ bị giễu cợt và chối bỏ. Điều đó tuyệt vời vô cùng. Chúc con được nghe lời-tỏ-tình-không-lãng-mạn: “Anh yêu em như em vẫn vậy!” Bố của con. Nguồn: Sưu tầm Mẹ không có mùng 8/3Ngoài kia phố phường đang tấp nập hơn lệ thường với dòng người trên tay là những bó hoa rực rỡ sắc màu… Trong khi mẹ của con giờ này ở nhà vẫn đang cặm cụi ngoài đồng… Con đang khóc mẹ à. Con là một thằng con trai nhưng chẳng hiểu sao con lại yếu đuối như thế. Con lại khóc khi nghe những bài hát về mẹ. Ngày mẹ sinh ra con trên cuộc đời này Lời ầu ơ ru con ấm áp bên nôi, Tình yêu thương bao la chất chứa trong con theo tháng ngày Thầm bên con sáng soi cho con tiếng cười. Dòng thời gian trôi đi mang theo nhọc nhằn Mẹ còng lưng buôn ba với gánh lo âu Giọt mồ hôi cha rơi để giữ cho con vui đến trường Con sẽ mãi không quên những ngày gian khó. Hôm nay là 8/3 mẹ àh. Con nhớ là chưa bao giờ con chúc mừng mẹ vào ngày này. Con mải mê với bạn bè, với những cô bạn con mới quen mà quên rằng mẹ mình cũng là phụ nữ. Nhưng con biết mẹ chẳng bao giờ trách con. Ngoài kia phố phường đang tấp nập hơn lệ thường với dòng người trên tay là những bó hoa rực rỡ sắc màu, những bó hoa này sẽ được trao đến tay các cô, các chị, các em… Trong khi mẹ của con giờ này ở nhà vẫn đang cặm cụi ngoài đồng. Với mẹ ngày mùng 8/3 chẳng khác gì ngày bình thường. Bố và mẹ chẳng có thời gian để nghĩ đến ngày này. Con biết bố mẹ đang lo làm sao có tiền để gửi cho anh em con ăn học. Mỗi lần về nhà con cứ rưng rưng khi nhận ra ngày càng có nhiều nếp nhăn trên trán bố, đôi tay của mẹ xù xì hơn với biết bao vết chai sạn. Đôi tay rất xấu xí nhưng con vẫn muốn bàn tay ấy áp vào má con. Con vẫn cứ khóc mẹ ah, con chẳng thể viết ra nổi những điều con đang nghĩ. Bố mẹ ở nhà tiết kiệm từng đồng, con biết bữa ăn ở nhà không phải hôm nào cũng có thịt cá như bữa ăn của con ngoài này. Bố mẹ chịu khổ để lo cho bọn con. Khổ là vậy nhưng nhà mình luôn vui bố mẹ nhỉ? Sau này con cũng chỉ muốn có gia đình hạnh phúc như nhà mình thôi. Khi con viết những dòng này những kỷ niệm thời bé lại tràn về. Con nhớ những lần bị đòn roi của bố. Giờ lớn con mới biết bố cũng chỉ muốn dạy con nên người thôi chứ thực ra bố không hề muốn đánh con. Mẹ của con hay nói nhưng thực ra rất hiền. Trong nhà mẹ là người con nói chuyện nhiều nhất. Có chuyện gì con cũng kể cho mẹ nghe. Mỗi lần mẹ gọi điện cho con, hỏi con khỏe không, học thế nào? Con bảo con học tốt, con tăng được 2kg đấy. Mẹ cười, con biết mẹ đang vui. Niềm vui của bố mẹ là được thấy anh em con khỏe mạnh, vâng lời học tập tốt. Năm nay con ra trường, con sẽ có việc làm, con sẽ gửi tiền về đỡ đần bố mẹ nuôi em học. Khi đó bố mẹ sẽ đỡ vất vả hơn. Con sẽ cố gắng bảo vệ tốt nghiệp thật tốt. Bố mẹ tin ở con nhé! Tối nay con sẽ gọi điện về nhà chúc mừng mẹ 8/3. Con sẽ chúc mẹ nhiều thứ, nhưng thứ con muốn chúc nhất đó là bố mẹ sẽ mãi khỏe mạnh để là chỗ dựa tinh thần cho con. Mỗi lần nghĩ về bố mẹ con thương, con lại khóc. Nhưng khóc xong con thấy mình mạnh mẽ hơn. Con có cảm giác tâm hồn con được gột rửa, nó trở nên trong sáng hơn. Con có thêm động lực để vượt qua mọi khó khăn. Con cảm ơn mẹ, cảm ơn bố vì đã sinh ra con, nuôi dưỡng con, đã đang và tiếp tục là chỗ dựa tinh thần cho con. Con yêu bố mẹ! Lời mẹ ru ấm áp bên con từng ngày Tiếng hát ru con một đời Con ghi vào lòng không quên. Lời ru đó chấp cánh cho con vào đời Sống với bao la tình người Công ơn cha mẹ sinh thành. Rồi mẹ cha ra đi xa con muôn trùng Ngàn lời ru xưa như réo rắc bên tai Dù mai đây con đi đến những nơi xa xa chân trời Lời ru xưa vẫn luôn bên con. Mùng 8/3 con cũng muốn gửi lời chúc tới tất cả những bà mẹ trên thế giới này -những người có tấm lòng bao la như biển thái bình. Nguồn: Sưu tầm Các bài viết khác...Page 1 of 15 |